Kamis, 25 Juni 2026

Chuyện một cặp vợ chồng già sống trong nghèo khó và bị đe dọa an toàn

Chuyện một cặp vợ chồng già sống trong nghèo khó và bị đe dọa an toàn

CHUYỆN MỘT CẶP VỢ CHỒNG GIÀ SỐNG TRONG NGHÈO KHÓ VÀ BỊ ĐE DỌA AN TOÀN

1. Bối cảnh gia đình và nguồn gốc ngôi nhà

Cặp vợ chồng này (chồng là công dân Malaysia, 64 tuổi; vợ là người nước ngoài, 48 tuổi) kết hôn vào năm 2022 và bắt đầu sinh sống trong một ngôi nhà thừa kế nằm ở Melaka. Ngôi nhà đứng tên cha của người chồng, đã qua đời vào năm 2008.

Trước khi họ dọn vào, ngôi nhà này đã có ba cư dân khác sinh sống:

  • Mẹ (qua đời năm 2019),
  • Anh trai cả (nam, vẫn còn sống),
  • Em út (hiện đã chuyển sang Việt Nam).

Khi cặp vợ chồng này dọn vào năm 2022, họ phát hiện ngôi nhà đã không có nước máy và điện từ năm 2016 do các hóa đơn tồn đọng từ những cư dân trước. Các khoản nợ như tiền điện nước, thuế đất, thuế tài sản cũng đã quá hạn từ năm đó.


2. Cuộc sống hàng ngày không có tiện nghi cơ bản

Từ năm 2016 đến nay, cặp vợ chồng này buộc phải sống hoàn toàn phụ thuộc vào nước mưa để uống, nấu ăn và tắm rửa. Họ tích trữ nước vào các can nhựa và chai khoáng mỗi khi trời mưa. Vào mùa khô, họ phải tiết kiệm từng giọt nước đến mức cùng cực.

Ngoài ra, cấu trúc của ngôi nhà thừa kế hiện đã bắt đầu xuống cấp – mái nhà bị dột và không còn an toàn để ở. Họ không có khả năng tài chính để sửa chữa.


3. Đe dọa an toàn từ người thân ruột

Cặp vợ chồng này phải sống chung trong cùng khuôn viên nhà với anh trai cả của người chồng (một người cao tuổi mắc chứng rối loạn tâm thần và có hành vi thao túng). Người đàn ông này thường có hành vi hung hăng và cố tình tắm trần ở khu vực mở (không phải trong phòng tắm), đặc biệt là khi người vợ ở phía sau nhà để nấu ăn hoặc hứng nước mưa.

Kể từ đó, người vợ sống trong nỗi sợ hãi vô cùng. Cô buộc phải nhốt mình trong phòng và chỉ ra ngoài khi chắc chắn anh chồng không có ở nhà. Nếu phải ra bếp, cô sẽ đợi cho đến khi anh ấy tắm xong – nhưng người đàn ông đó thường cố tình tắm lại khi thấy cô bước ra khỏi phòng.

Người chồng thì bị căng thẳng tâm lý (stress) mãn tính, dễ cáu gắt, và đôi khi nói chuyện không mạch lạc hoặc xúc phạm người khác – đây là dấu hiệu của chấn thương kéo dài do hoàn cảnh sống tồi tệ.


4. Nỗ lực xin giúp đỡ ban đầu (không có kết quả)

Trước đó, cặp vợ chồng này đã nhiều lần cầu cứu từ các bên khác nhau:

a) Chuyến thăm của cơ quan chính phủ (tháng 4 năm 2025)

Một nhóm đại diện từ một đảng chính trị và cán bộ từ Cục Phúc lợi Xã hội đã đến nhà. Người chồng đã đưa ra bản sao các hóa đơn tiền ích, thuế và chứng minh nhân dân làm bằng chứng. Tuy nhiên, họ chỉ phỏng vấn người anh cả (người có hành vi thao túng) và chụp ảnh cùng anh ta để đăng lên mạng xã hội của họ. Cặp vợ chồng này hoàn toàn không được đối xử nghiêm túc. Không có bất kỳ sự trợ giúp nào được tiếp tục.

b) Thư kháng nghị gửi đến nhiều bên

Người vợ không nản lòng. Cô đã gửi thư kháng nghị đến văn phòng nghị sĩ địa phương, Văn phòng Phụ nữ, Bộ Phát triển Phụ nữ, Gia đình và Xã hội, cũng như một số người dùng mạng xã hội nổi tiếng ở Malaysia. Tất cả đều không nhận được phản hồi tích cực.


5. Bắt đầu liên hệ với một tổ chức từ thiện

Vào tháng 7 năm 2026, người vợ nhìn thấy quảng cáo của một tổ chức từ thiện trên internet. Quảng cáo hiển thị những hình ảnh rất cảm động – nghe nói tổ chức đó giúp sửa nhà cho người nghèo, tài trợ tiền thuê nhà hàng tháng và nhiều hình thức hỗ trợ khác. Người vợ cảm thấy rất thu hút và hy vọng.

24 tháng 7 năm 2026: Người vợ gửi tin nhắn WhatsApp đến tổ chức để kể về hoàn cảnh của họ – sống không có nước và điện, cùng chung nhà với một người thường xuyên khỏa thân. Cô cũng gửi ảnh và video về mái nhà đã bị hư hỏng.

3 tháng 7 năm 2026: Tổ chức gọi điện, nhưng lúc đó cặp vợ chồng đang bận hứng nước mưa và không kịp trả lời.

6 tháng 7 năm 2026: Tổ chức gọi thêm hai lần nữa. Người vợ lúc đó đang nấu ăn. Với pin điện thoại gần hết, cô mạnh dạn gọi lại. Tổ chức yêu cầu họ đến văn phòng.

7 tháng 7 năm 2026: Cặp vợ chồng đến văn phòng tổ chức. Họ được một nhân viên phụ trách phúc lợi tiếp đón niềm nở, nhân viên này ghi chép mọi thông tin và sao chép các giấy tờ (hóa đơn điện nước, thuế đất, thuế tài sản). Nhân viên đó gần như bật khóc khi nghe câu chuyện của họ và thông báo rằng họ sẽ được hỗ trợ tiền thuê nhà và bảo họ về nhà chờ cuộc gọi để biết thêm tiến triển.


6. Chuyến thăm của tình nguyện viên ngày 12 tháng 7 năm 2026 (Sự thất vọng bắt đầu)

11 tháng 7 năm 2026: Một tình nguyện viên gọi điện và thông báo rằng sẽ có chuyến thăm vào ngày hôm sau. Người vợ thành thật nói với tình nguyện viên đó hãy cẩn thận vì họ sống cùng một người đàn ông có vấn đề tâm thần thường xuyên khỏa thân.

12 tháng 7 năm 2026 (10:30 sáng): Ba tình nguyện viên đến. Cặp vợ chồng chào đón họ bằng nụ cười, nhưng một tình nguyện viên trẻ (nữ) không đáp lại nụ cười. Ánh mắt cô ta như đang tìm kiếm điều gì đó – quan sát chiếc xe máy và ô tô trong sân, trong khi ô tô đã hỏng và không thể di chuyển từ năm 2016.

Thái độ của tình nguyện viên trẻ giống như một quan tòa đang điều tra lỗi lầm. Những lời cô ta nói bao gồm:

  • "Bẩn quá, nhiều muỗi. Phải dọn dẹp sạch sẽ đi." (Trong khi họ sống trong khu vực đổ nát và phụ thuộc vào nước mưa – không thể giữ sạch sẽ.)
  • "Bán những đồ không dùng đến đi. Tất cả những thứ này phải bán." (Thực tế những món đồ đó không phải của họ để bán, và ai lại muốn mua đồ hỏng?)
  • "Đi làm đi. Đừng lười biếng." (Trong khi người vợ thực ra đã từng đi làm, nhưng nghỉ vì chủ lao động không chịu xử lý thị thực làm việc cho cô và không trả lương một tháng. Cô không muốn trở thành người nước ngoài cư trú bất hợp pháp.)

Vấn đề nhạy cảm về tôn giáo:

Tình nguyện viên trẻ còn đặt câu hỏi về tôn giáo của người chồng (một tín đồ Cơ Đốc) bằng cách nói: "Sao không xin giúp đỡ từ nhà thờ của các ông?"

Từ chối hỗ trợ tiền thuê nhà:

Khi người vợ nêu lên nhu cầu được hỗ trợ tiền thuê nhà để rời khỏi khu vực nguy hiểm, tình nguyện viên trẻ lập tức cắt ngang và nói thẳng: "Đó không phải việc của chúng tôi."

Hành vi ngăn cản ghi chép:

Một tình nguyện viên lớn tuổi mang theo sổ để ghi chép thông tin đã bị tình nguyện viên trẻ ngăn cản một cách mỉa mai. Điều này dẫn đến việc không có bất kỳ biên bản chính thức nào được thực hiện vào ngày hôm đó.

Toàn bộ chuyến thăm:

Cuộc trò chuyện không tập trung vào các hình thức hỗ trợ, mà xoay vòng vòng – như thể đang phán xét và tìm lỗi, thay vì giúp đỡ.


7. Hành động tiếp theo thiếu chuyên nghiệp

Sau chuyến thăm đó, cặp vợ chồng cảm thấy vô cùng thất vọng và đã viết email khiếu nại đến trụ sở chính của tổ chức tại Kuala Lumpur, yêu cầu hỗ trợ tiền thuê nhà và báo cáo về thái độ thiếu cảm thông của tình nguyện viên.

Tuy nhiên, email đó đã không được trụ sở chính xử lý. Thay vào đó, nó được chuyển tiếp (forward) trở lại chi nhánh Melaka – chính chi nhánh đã gây ra sự việc khiếu nại.

Không lâu sau, chính tình nguyện viên trẻ đó bắt đầu gửi tin nhắn WhatsApp trực tiếp đến số điện thoại của người chồng – người đang bị căng thẳng và sang chấn – điều này bị xem là một hình thức quấy rối tâm lý và hành động rất xảo quyệt.


8. Kết luận: Không còn hy vọng vào chi nhánh đó

Cặp vợ chồng này hiện đã quyết định:

  • Không muốn tiếp tục làm việc với chi nhánh Melaka của tổ chức đó.
  • Từ chối bất kỳ chuyến thăm nào tiếp theo từ các tình nguyện viên của chi nhánh đó.
  • Nộp tất cả hồ sơ trực tiếp lên trụ sở chính tại Kuala Lumpur để được đánh giá công bằng và minh bạch hơn.

Họ chỉ hy vọng rằng có một bên nào đó thực sự quan tâm đến số phận của những người cao tuổi bị bỏ rơi, không có thành kiến tôn giáo, không có thái độ phán xét, và không dùng thủ tục hành chính để tránh trách nhiệm giúp đỡ.


Tidak ada komentar :

Posting Komentar

Catatan: Hanya anggota dari blog ini yang dapat mengirim komentar.